“Chuyến đi” tìm lại phong độ của người chồng yếu sinh lý

bi quyet giup chang het bat luc

Người đời có câu “kẻ ăn không hết, người lần không ra” quả chẳng sai, nhìn những người vợ vui vẻ, trẻ đẹp trong khi tôi suốt ngày chỉ cũ kĩ, sầu não mới thấy tầm quan trọng của một người đàn ông đúng nghĩa. Là vợ chồng với nhau, tôi biết mình không nên nản chí khi biết sự thật về chồng bị yếu sinh lý mà cần cố gắng, kiên trì cùng anh ấy cải thiện tình hình. Nhưng càng ngày tôi càng thất vọng tràn trề. Chỉ có anh là người cố gắng đến cùng để vợ chồng tôi được hạnh phúc như ngày hôm nay.

Yêu nhau suốt 4 năm học Đại học, anh luôn là bờ vai vững chắc để tôi dựa vào, là người đàn ông đàng hoàng, lịch lãm, nhã nhặn. Anh bảo: “Em là món quà mà thượng đế tặng cho anh, dù có chuyện gì anh cũng sẽ giữ em bên cạnh”. Bởi vậy, tôi càng được thể phát huy cái tính sớm nắng, chiều mưa, giận hờn vô cớ, làm anh không ít phen khốn đốn. Những lúc vui, tôi kéo anh đi lang thang khắp mọi nơi, bắt anh nghỉ học đạp xe đưa tôi đi dọc con phố hương hoa sữa ngào ngạt; lúc buồn, tôi bắt anh im lặng, chỉ được đi bên cạnh, không thỏa, tôi bắt anh hát, kể chuyện đủ trò. Anh làm theo mọi yêu cầu để tôi được thoải mái. Nhưng điều làm tôi quý trọng và muốn tiến đến hôn nhân với anh đó là anh luôn giữ gìn cho tôi. Có nhiều cơ hội, nhiều hoàn cảnh chúng tôi thân mật, gần gũi, tưởng như sẽ không ai kiềm chế được mà tan chảy vào nhau, nhưng anh vẫn khựng lại rồi ôm nhẹ, vuốt ve mái tóc tôi thì thầm “Anh yêu em”.

Ra trường đi làm được hơn một năm với công việc tương đối phù hợp và ổn định, anh ngỏ ý với tôi về chuyện cưới xin. Tôi đồng ý về ra mắt gia đình anh và được gia đình anh quý mến, đối xử như người trong nhà. Đám cưới diễn ra vui vẻ, thuận lợi, ai cũng chúc phúc cho chúng tôi, chúc sẽ sớm sinh quý tử. Đêm tân hôn, anh liêng biêng vì uống rượu nhiều nên hỏi han tôi mấy câu rồi ngủ lúc nào không biết. Tôi cũng mệt vì đi lại, tiếp khách, chào hỏi, lại nhiều ngày liền lo đám cưới nên thiếp đi. 4 giờ sáng cả hai cùng thức giấc, tôi đặt nhẹ lên môi anh nụ hôn. Anh ôm lấy tôi, siết chặt cơ thể tôi rồi hôn trong đê mê. Tôi nhắm mắt chờ đợi, hồi hộp, lo lắng…để anh chủ động. Tôi cảm nhận rõ tình yêu anh dành cho mình mà hạnh phúc vô cùng. Nhưng một lúc lâu tôi vẫn không thấy anh “yêu” mình, mà lúi húi nhìn “cậu nhỏ” đang ỉu xìu. Tôi ngồi dậy ôm anh, động viên “vì lần đầu nên anh hồi hộp quá thôi”. Nhiều ngày sau khi cưới, tình hình vẫn không có gì tiến triển, anh vẫn bất lực nhìn tôi, mặt mũi đỏ bừng rồi bỏ ra ban công.

Yếu sinh lý – Điều khó nói của nam giới

Yếu sinh lý – Điều khó nói của nam giới

Tôi cùng anh đi khám, bác sĩ bảo chồng tôi bị yếu sinh lý nên vợ chồng cần kiên trì, tâm lí cần thoải mái. Tôi cũng tìm đọc nhiều sách báo về vấn đề này, thử đủ cách để anh vượt qua áp lực tâm lí. Tôi mua thuốc bổ, bổ sung các thực phẩm có lợi trong bữa ăn hàng ngày, cùng anh tập thể dục, đi du lịch để thay đổi môi trường. Song, chuyện chăn gối vẫn hay bệnh yếu sinh lý là vấn đề vợ chồng tôi né tránh, không dám đối diện.

Tôi biết anh chán ghét bản thân vì không mang lại hạnh phúc cho vợ, có lần anh bóng gió nói đến chuyện anh sẽ giải thoát cho tôi nhưng tôi gạt phát đi. Đến lượt tôi chán nản vì đến công ty hay về quê nghe mọi người hỏi “có gì chưa” mà không biết trả lời thế nào. Sau dần, tôi mặc cảm, ngại gặp mọi người, tránh các buổi party hay hẹn hò cà phê, quán xá, hay những chuyến dã ngoại. Chúng tôi bắt đầu những ngày ít dần tiếng nói, tiếng cười, những bài hát nghe chung, những món ăn mới lạ bên bàn ăn. Anh vẫn là người nhẹ nhàng chăm sóc tôi, vẫn không quên những gì tôi thích dù tôi thấy thế là vùng vằng, khó chịu. Một lần đi cà phê cùng cô bạn tôi mới được biết một sự thật, anh đã giấu tôi đến gặp bác sĩ để chữa trị bệnh yếu sinh lý. Tôi cũng chẳng thèm quan tâm vì nghĩ cũng chẳng đi đến đâu. Bẵng đi một thời gian, buổi chiều hôm ấy anh nhắn tin bảo tôi xin về sớm, anh có chuyện quan trọng. Tôi thấy như tìm lại được cảm giác háo hức hồi còn yêu nhau khi anh nhắn về sớm và dành cho điều bất ngờ thú vị. Về đến nhà, nhà cửa sạch sẽ, tinh tươm, trên bàn đặt một lọ hoa hồng đỏ tươi xen lẫn hoa baby trắng tinh khôi. Gian bếp thơm lừng những món ăn tôi ưa thích, những bản tình ca ngọt ngào, ông xã vẫn bận rộn trong chiếc tạp dề đưa quần áo cho tôi đi tắm rồi vào dùng cơm. Hạnh phúc nhất là lúc về đêm khi anh đưa tôi lạc vào một thế giới khác, hai cơ thể hòa quện, trái tim loạn nhịp thay cho những cảm xúc thăng hoa giây phút được là của nhau. Nằm bên nhau, anh kể chuyện “về đích” của ngày hôm nay. Anh đã thử rất nhiều phương pháp, kết hợp cả đông y và tây y, đến nhiều bác sĩ có chuyên môn để cải thiện bệnh yếu sinh lý song không có kết quả. Bạn bè, người thân giới thiệu đến gặp bác sĩ anh cũng tìm đến kể cả ở Hà Nội hay TP. Hồ Chí Minh. Anh nói những lần nhìn tôi quay lưng, với những giọt nước mắt, tôi khó khăn thế nào khi gặp đồng nghiệp, họ hàng chính là động lực để anh cố gắng, quyết không bỏ cuộc. Anh ôm tôi chặt hơn, đặt nụ hôn lên trán, nói khẽ: “Vì em, anh sẽ làm tất cả”. Các cụ nói “có bệnh vái tứ phương”, sau nhiều ngày tìm kiếm, may mắn đã mỉm cười khi chồng tôi hợp thuốc bổ Cổ Thiên Khang. Sản phẩm này được điều chế từ các loại dược liệu quý như Đông Trùng Hạ Thảo, Nhân Sâm, Linh Chi và Tam Thất của công ty Dược ANZ Việt Nam.

Anh dùng thuốc kết hợp với chế độ ăn uống, thể dục hàng ngày sức khỏe được cải thiện dần, tinh thần theo đó phấn chấn hơn. Đến hôm nay anh đã hoàn toàn tự tin vào bản lĩnh phái mạnh của mình. Tôi cũng chủ động hơn về chuyện sinh lí, cùng chồng tìm hiểu những gì tốt nhất cho cuộc yêu. Vợ chồng tôi sẽ sinh những em bé kháu khỉnh, đáng yêu. Mong các bạn cũng sẽ tìm được những phương pháp hiệu nghiệm để tìm được hạnh phúc thực sự như chúng tôi.

Tôi đã giúp chồng tôi tìm lại được phong độ – Còn bạn? Tìm hiểu ngay!

Hồng Liên

bi quyet giup chang het bat luc

Advertisement

co thien khang